Nghe nói chú yêu LOLI
Phan_9
Người gửi chính là đối tượng cách mạng của Mộc Mộc — Trầm Ngang.
“Đang làm gì thế?”
“Em đang học.”
“Kỳ nghỉ quốc khánh em đã tính đi đâu chưa?”
“Dạ vẫn chưa quyết định.”
“Vậy chúng ta đi Maldives nhé.”
Mộc Mộc gõ “Vâng”, nhấn nút gửi.
Liên tiếp tin nhắn qua lại đều bị An Lương nhìn thấy: “Maldives? Đây chính là nơi mà người đàn ông thành công đều thích mang sao nữ đi du lịch nhất đấy.”
Nghĩ rằng mình thế mà lại được đãi ngộ giống như sao nữ, Mộc Mộc thầm mừng.
“Có điều lần đi này, tấm thân con gái của mày chỉ có thể một đi không trở lại.” An Lương nhắc nhở: “Đàn ông dẫn bạn gái chưa từng phát sinh quan hệ đi du lịch, mục đích chỉ có một — cùng nàng ta phát sinh quan hệ.”
Chương 27
“Không thể nào.” Mộc Mộc che ngực, khẩu thị tâm phi :“Tao nhất định sẽ cự tuyệt.”
*Khẩu thị tâm phi: miệng nói một đường tâm nghĩ một nẻo
“Nhưng biểu cảm của mày rõ ràng là thực mong chờ a.” An Lương nháy mắt mấy cái: “Yên tâm, trước khi xuất hành tao sẽ giúp mày lên kế hoạch những thứ cần mua, đảm bảo an toàn.”
Mộc Mộc biết lời An Lương hoàn toàn có lý. Sáu ngày bốn đêm du lịch, không có đứa cháu nên bị sét đánh quấy rầy, cô và Trầm Ngang không có khả năng không phát sinh quan hệ.
Quan trọng hơn là cô cũng không bài xích chuyện cùng Trầm Ngang phát sinh quan hệ, tuy rằng thời gian hai người qua lại không tính là dài, nhưng tình cảm đúng chỗ, việc này rồi cũng sẽ xảy ra một cách tự nhiên thôi.
*Bài xích: chán ghét, không thích
w Roman">Nghĩ thông điểm ấy, sau khi tan học Mộc Mộc lập tức đến thẳng cửa hàng bách hóa, mua kem dưỡng da và thuốc mỡ triệt lông.
Bởi vì, cho dù là thực vật thì cũng có ý thức bị ăn.
Nhất định phải thơm ngon.
Nghĩ đến mình không lâu nữa sẽ bước vào giai đoạn mới của cuộc đời, Mộc Mộc vừa hưng phấn lại vừa khẩn trương.
Từ cửa hàng đi ra vừa đúng giờ ăn trưa, Mộc Mộc liền gọi điện thoại cho Trầm Ngang.
“Anh đang ở đâu thế?”
“Cùng khách hàng ăn cơm, em sao vậy?.”
“Không có gì, em chỉ thuận miệng hỏi thôi.”
“Bây giờ anh hơi bận, để tối liên lạc với em sau nhé.”
“…… Vâng.”
Kết thúc cuộc gọi, Mộc Mộc cảm thấy có chút kỳ lạ — Trầm Ngang anh tuy rằng ngày thường luôn cuồng làm việc, nhưng dù bận thế nào cũng chưa từng sốt ruột muốn cúp điện thoại của cô giống như hôm nay.
Còn đang nghi hoặc bỗng cô phát hiện phía trước có hai thân ảnh
Một là Trầm Ngang, một là Tần Hồng Nhan, hai người cùng nhau bước vào một nhà hàng.
Không phải nói cùng khách hàng ăn cơm ư? Sao lại ở cùng Tần Hồng Nhan thế này?
Nội tâm Mộc Mộc nghi hoặc càng sâu, suy nghĩ một lát, cũng đi vào nhà hàng.
Nhà hàng trang trí rất có phong cách, mỗi bàn đều được chia thành những gian nhỏ có màn trúc và giá sách bao quanh, Mộc Mộc lặng lẽ vào một gian phòng bên cạnh phòng của Trầm Ngang và Tần Hồng Nhan, ngồi xuống nghe lén.
Cô biết loại hành vi này thật không tốt, nhưng nếu không làm thế thì cô lại thấy trong lòng khó chịu giống như bị mèo cào vậy.
Chỉ có thể an ủi chính mình, là do Trầm Ngang gạt cô trước.
Mộc Mộc nín thở lắng tai, nghe thấy Tần Hồng Nhan mở lời –“Trầm Ngang, anh hình như hơi quá đáng rồi.”
Một giờ sau, Mộc Mộc đẩy cửa phòng ngủ, chầm chậm bước vào.
Lưu Vi Vi thấy sắc mặt cô không khỏe, nhíu mày hỏi: “Làm sao vậy?”
Mộc Mộc lắc đầu: “Không có gì.”
Lưu Vi Vi không tin: “Không có gì mà mày lại chưng cái bộ mặt thất hồn chán nản thế hả? Còn có, không phải mày đi ra ngoài mua đồ sao? Sao lại không mang về?”
Mộc Mộc ngồi trên giường, cuộn người tự ôm chính mình, trong giọng nói lộ ra tia mờ mịt: “Vốn đã mua được, nhưng cầm trên tay mới phát hiện đó không phải là hàng thật.”
“Mua được hàng giả à? Sao mày lại không nhìn kỹ hả?” Thấy sắc mặt Mộc Mộc không khỏe, Lưu Vi Vi cũng không có can đảm tiếp tục triển khai năng lực độc mồm của mình như thường ngày.
“Tao nhìn kỹ rồi, nhưng thực sự quá giống, nhìn không ra giả được.” Mộc Mộc đem đầu chôn chặt vào đầu gối, sắc mặt mỏi mệt.
“Vậy phải tìm ông chủ, dám bán hàng giả, quả thực đáng đánh, mày phải bắt ông ta bồi thường, phải để ông ta trả giá đại giới mới được!” Bạn học Lưu Vi Vi vô cùng khí thế săn tay áo, thoáng lộ ra bản sắc nữ tử hán*
*Nữ tử hán: giống nam tử hán, chỉ những người anh hùng
Mộc Mộc ngẩng đầu, sắc mặt dần trấn tĩnh: “Đúng vậy, phải để ông ta trả giá đại giới mới được.”
Mấy ngày sau chính là kỳ nghỉ Quốc khánh hàng năm, vào buổi sáng đầu tiên của kỳ nghỉ, Trầm Ngang liền đón Mộc Mộc đến sân bay.
Trong đại sảnh sân bay, Trầm Ngang thấy sắc mặt Mộc Mộc không khỏe liền khoác tay lên vai cô, thân thiết hỏi: “Mấy ngày nay sao vậy, hẹn em đi chơi em đều từ chối. Có chuyện gì xảy ra sao?”
Mộc Mộc cười gượng: “Không có, chỉ là bận viết luận văn tốt nghiệp, thời gian có chút gấp gáp.”
“Chuyên môn để sau, chờ về trường rồi lại tiếp tục viết, kỳ nghỉ này tập trung nghỉ ngơi thư giãn là được rồi.” Trầm Ngang nắm lấy đầu vai Mộc Mộc an ủi.
Mộc Mộc mỉm cười, từ chối cho ý kiến, chỉ nói: “Anh nhanh đi gửi đồ đi.”
“Vậy em ngồi đây nghỉ ngơi nhé, tiện thể trông cặp sách giúp anh.” Trầm Ngang đưa cặp sách mang bên mình sang cho cô, dặn dò.
“Yên tâm, sẽ không mất được đâu.” Mộc Mộc nói.
“Hành lý mất không sợ, chỉ sợ mất em thôi.” Trầm Ngang cười.
Nhưng mà lần này kỹ năng tán tỉnh của Trầm Ngang lại không phát huy tác dụng — Mộc Mộc trái với thường lệ không hề đỏ mặt.
Gửi đồ xong, hai người mang túi xách đi vào cổng an ninh trong sân bay.
Mộc Mộc đi trước, mọi thứ đều bình thường.
Mà cặp sách của Trầm Ngang lại xuất hiện vấn đề — nhân viên kiểm tra an ninh từ trong cặp sách lấy ra một con dao găm.
Hai hàng lông mày Trầm Ngang nhíu chặt, giải thích: “Tôi thật không biết tại sao nó lại nằm trong cặp sách của tôi.”
Nhân viên kiểm tra an ninh nghiêm túc nói: “Thưa ông, mời ông đi cùng chúng tôi một lát.”
Trầm Ngang dù sao cũng là Trầm Ngang, tại thời điểm này trên mặt cũng chưa hiện ra sự hoảng sợ, chỉ ngẩng đầu, nhìn Mộc Mộc trước đó không xa.
Mộc Mộc lẳng lặng làm khẩu hình với anh.
Chỉ có ba từ.
“Kẻ lừa đảo.”
Nháy mắt, mọi thứ đều sáng tỏ.
Người bỏ dao đích thực là cô.
Giây lát đó, đầu óc Trầm Ngang vòng vo trăm ngàn xoay chuyển, anh chỉ kịp nói với Mộc Mộc một câu: “Tin anh, chờ anh giải thích.”
Sau đó Trầm Ngang bị nhân viên an ninh mang đi.
Mộc Mộc biết, lần này Trầm Ngang khẳng định sẽ bị giữ ba đến năm ngày. Mà trong lúc đó, kế hoạch của cô sẽ là ‘ở Maldives hưởng thụ ánh mặt trời trên biển dưới trời xanh mây trắng’.
Đây là sự trả thù của cô.
Khi máy bay cất cánh, Mộc Mộc nằm thoải mái trong khoang hạng nhất, trong đầu vang vọng những lời nghe lén trong nhà hàng ngày đó –
“Trầm Ngang, anh hình như hơi đáng rồi.”
“Tôi quá đáng? Chị gái Tần, cô lợi dùng tôi để thoát khỏi Thịnh Niên, chẳng lẽ không quá đáng?”
“Trầm Thịnh Niên là đóa hoa kỳ lạ được nuôi trong nhà anh mà ra, đáng lẽ anh phải tự mình thu thập mới đúng. Hơn nữa lúc trước nếu không có anh, tôi sao lại bị cậu ta quấn lấy chứ?”
“Theo tôi thấy cô cũng là một đóa hoa kì lạ không nhỏ, cho nên có thể nói hai người chính là một đôi trời sinh, rất xứng.”
“Trầm Ngang!”
“Trợ lý Tần, tôi nói một lần cuối cùng, về sau xin đừng lấy tôi làm tấm chắn nữa, cô hẳn nên biêt, tôi ghét nhất là việc bị người khác lợi dụng.”
“Đúng vậy, anh ghét nhất bị người khác lợi dụng, nhưng lại thích lợi dụng người khác.”
“Cô muốn nói gì?”
“Mộc Mộc có biết anh đang lợi dụng con bé không?”
“Cái đó và cô không liên quan với nhau.”
“Đúng là không có liên quan với tôi, tôi chỉ là người ngoài cuộc mà thôi. Nhưng Trầm Ngang, Lâm Mộc Mộc chẳng qua chỉ là một cô bé mới lớn, vô cùng đơn giản, một cô gái như vậy rất dễ bị tổn thương. Nếu con bé biết anh vốn dĩ không thích con bé, chẳng qua là vì diễn trò cho Trầm Thịnh Niên xem mới theo đuổi con bé và cùng con bé qua lại, anh có biết rằng con bé sẽ đau khổ thế nào không? Trầm Ngang, tôi lợi dụng anh với điều kiện tiên quyết là biết anh là một con cáo già, có năng lực tự bảo vệ mình cường đại, ai ai cũng không thể gây tổn thương đến anh. Nhưng anh lại lợi dụng Lâm Mộc Mộc, so với anh chẳng khác nào cây cỏ, sinh vật đơn bào, thật sự là táng tẫn thiên lương*!”
*Táng tẫn thiên lương: dã man,tàn bạo v.v..
P/s: chắc đọc xong chương này mọi người sẽ ghét Trầm Ngang lắm nhỉ, hehe, là ta đọc đến đoạn này cũng muốn ngược Trầm Ngang cả trăm lần, nhưng đọc hết truyện ta lại thương Trầm Ngang, phải nói là ông chú này … (bí mật), khà khà, mọi người yên tâm, Trầm Ngang không xấu xa như thế đâu ^^~
Chương 28
“Tần tiểu thư, cô hiện tại là đang đứng ở góc độ Thượng Đế để phán xét tôi sao?”
“Tôi nghĩ rằng bất kể là ai đều có quyền phán xét anh: Anh chính là một con sói, mà Lâm Mộc Mộc chỉ là một con cừu non, anh chỉ biết nhai cắn cô bé đến mức xương cốt cũng không còn.”
“Tôi thực không rõ, bản thân tôi rốt cuộc đã làm gì để khiến cô rút ra kết luận đáng sợ đến vậy.”
“Anh và Lâm Mộc Mộc chẳng qua biết nhau qua xem mặt, nhưng ngày đầu tiên đã dẫn con bé đến gặp bọn tôi, còn tuyên bố con bé là bạn gái anh, muốn tôi từ bỏ. Trầm Ngang, tôi thừa nhận mình cố ý trước mặt Trầm Thịnh Niên nói thích anh, muốn lợi dụng anh để chặt đứt ý muốn trong đầu cậu ta. Bằng năng lực của anh, để đối phó Trầm Thịnh Niên chỉ cần suy nghĩ một chút, dùng phương pháp gì chẳng được nhưng anh lại đi sinh viên mới ra ngoài xã hội? Anh biết Trầm Thịnh Niên đa nghi, liền cố ý dẫn Lâm Mộc Mộc đến quán sushi App1e thường đến, muốn cô ấy nhìn thấy sau đó loan truyền tin tức anh đã có bạn gái ra ngoài. Ti��p lại thông qua mưu kế của tôi, trước mặt tôi và Trầm Thịnh Niên hôn Lâm Mộc Mộc, hoàn toàn xóa bỏ nghi ngờ của Trầm Thịnh Niên. Thủ đoạn của anh quá cao siêu, mỗi một việc đều không để lộ dấu vết, cũng không một chút sơ hở. Nhưng tình cảm không phải là thứ có thể mua bán được, anh diễn xuất quá giỏi khiến Lâm Mộc Mộc đều tin là thật. Con bé còn non nớt trong chuyện tình cảm, bị anh mê hoặc liền chạy theo, còn anh chỉ cần khoanh tay ngồi nhìn, cũng thật tốt ấy nhỉ?”
“Cho tới hôm nay tôi mới biết vì sao cô lại có biệt danh là ‘Cô giáo Tần’, trợ lý Tần quả thật lợi hại, đem mỗi chuyện đều xem xét rõ ràng. Như vậy xin hỏi, hôm nay cô tới tìm tôi mục đích cuối cùng là gì? Hay nói rõ hơn — ruốt cuộc thì cô muốn gì?”
“Không phải ai cũng giống như anh, làm chuyện gì cũng vì lợi ích cá nhân. Mục đích hôm nay tôi đến đây, đó là khuyên anh hãy nhanh chóng buông tha cho Lâm Mộc Mộc. Tuy rằng tôi và con bé quen nhau không lâu, nhưng tôi biết tính cách con bé, một khi con bé biết được anh không thật lòng thì…… tin tôi đi, con bé sẽ làm ra chuyện gì ngay cả anh và tôi cũng không thể tưởng tượng nổi đâu.”
“Nói như vậy, cô đây là đang lo cho tôi?”
“Anh nghĩ nhiều rồi, nếu nói là lo thì tôi lo cho Lâm Mộc Mộc hơn. Con bé đơn thuần như vậy chỉ thích hợp một người lương thiện biết quý trọng con bé, chứ không phải là một con cáo già xảo quyệt như anh.”
“Đúng vậy, giống như cô nói, cô lợi dụng tôi, mà tôi lại lợi dụng Lâm Mộc Mộc. Nhưng nếu tôi không làm theo cô thì cô làm sao bây giờ? Nói cho cô ấy? Cô cảm thấy cô ấy sẽ tin lời cô nói sao?”
“Trầm Ngang, chuyện tình cảm không thể giả vờ mãi, một ngày nào đó con bé sẽ biết. Lâm Mộc Mộc là một cô gái tốt, đáng tiếc anh không biết trân trọng. Nhưng tôi hi vọng, lúc anh hiểu được phải trân trọng con bé thì con bé đã rời xa anh rồi.”
Mộc Mộc không nhớ bản thân đã về phòng thế nào, chỉ nhớ đầu óc như Trân Châu cảng bị đánh bom, mọi thứ tan vỡ, vương rãi khắp nơi trên mặt đất.
Tất cả mọi thứ tựa như không thật, rồi tất cả mọi thứ lại thật đến khó tin.
Trước kia có người từng nói cho cô: Đồ tốt, thường không phải đồ thật .
Bây giờ ngẫm lại, quả đúng như thế.
Cho tới nay, cô luôn có cảm giác — Trầm Ngang ẩn dấu cái gì đó.
Cô cũng từng nghi ngờ, nhưng bị lời ngon tiếng ngọt của anh làm mờ mắt, chưa từng tìm hiểu đến cùng.
Mà bây giờ, sự thật cuối cùng đã được phơi bày rõ ràng.
Thì ra là anh che giấu, che giấu trái tim mình.
Cũng khó trách, Lâm Mộc Mộc cô chẳng qua chỉ là một người có dung mạo thanh tú, gia đình sự nghiệp có thể tính là bình thường, tính cách cũng không mềm dẻo lấy lòng, sao lại có khả năng mê hoặc Trầm Ngang chỉ trong vài lần gặp mặt chứ?
Thì ra tất cả là một vở kịch.
Một vở kịch mà thôi.
Nhớ tới những lời ngọt ngào nồng cháy, cổ họng Mộc Mộc bỗng trào dâng chất lỏng chua xót, dần dần xói mòn trái tim căng đầy thành những lỗ nhỏ, tựa như bề mặt trên mặt trăng.
Chung quy cô quá ngây thơ rồi, người ta chẳng qua chỉ cần khua môi múa mép, cô liền vui vẻ hớn hở đem cả thể xác và tâm hồn đều dâng tặng, lại chưa bao giờ nghĩ rằng, Trầm Ngang chỉ rảnh rỗi dư thừa tinh lực chơi đùa với cô, giống như chơi đùa với thú cưng chó mèo mà thôi.
Bọn họ qua lại mấy tháng, mới đầu Mộc Mộc tuy không đâm sâu vào nhưng tình cảm đối với Trầm Ngang càng ngày càng tăng. Bất luận thế nào cũng chưa bao giờ nghĩ, anh lại là một con người khác.
Một người từng gần gũi như vậy mà lại có tâm cơ sâu như thế, thật sự khiến cô sởn tóc gáy.
Mà cái khiến cô không thể chấp nhận, đó chính là đánh mất sự tự tin.
Chuyện tình đầu tiên còn chưa bắt đầu, người đó đã bỏ chạy; Mà chuyện tình thứ hai, chỉ là một vở kịch.
Mộc Mộc thầm nghĩ, liệu có phải cô không tốt cho nên mới khiến họ làm chuyện tổn thương cô như vậy không.
Một chuyện tình kết thúc đáng sợ nhất không phải là không quên được, mà là đánh mất niềm tin và hi vọng về tương lai của b.
Vì thế, Mộc Mộc rất hận Trầm Ngang.
Kẻ lừa đảo này không chỉ lừa mất trái tim cô, còn thiếu chút nữa lừa luôn cả thân thể cô.
Nghĩ tới sắp đến Maldives du lịch, Mộc Mộc càng thêm tức giận — anh ta còn muốn lừa dối mình cho đến khi ăn xong.
Đời trước Lâm Mộc Mộc cô cũng không phải thiếu nợ nhà họ Trầm, người chú thì xem cô là cây thương sử dụng còn đứa cháu lại đem cô làm thanh kiếm để dùng, cả hai đều đem cô làm con khỉ đùa giỡn, thật sự là khinh người quá đáng!
“Vậy phải tìm ông chủ, dám bán hàng giả, quả thực đáng đánh, mày phải bắt ông ta bồi thường, phải để ông ta trả giá đại giới mới được!”
May mà Lưu Vi Vi đã nhắc nhở cô.
Đúng vậy, cô không thể cứ thụ động bị đánh, phải chủ động tấn công. Chuyện đến mức này, cô hoàn toàn không sai, tất cả đều là lỗi của Trầm Ngang.
Lỗi vô cùng nặng.
Nghĩ vậy, Mộc Mộc đè nén cơn tức, kiềm chế xúc động muốn tìm Trầm Ngang ngả bài.
Mấy ngày trước khi đi, Mộc Mộc lấy cớ phải viết luận văn để tránh gặp mặt anh– cô sợ bản thân lộ ra biểu cảm chán ghét, cho dù một chút dấu vết để lại cũng khiến con cáo già gian xảo Trầm Ngang phát hiện.
Khi ở trong sân bay, Mộc Mộc thừa dịp Trầm Ngang đi gửi hành lý, bí mật đem con dao mới mua đặt vào trong cặp sách cá nhân của anh — Trong kỳ nghỉ dài hạn, an ninh mọi nơi đều kiểm tra rất nghiêm ngặt, mà Trầm Ngang mang theo dao lên máy bay, nhất định sẽ bị tạm giữ.
Quả nhiên, mọi chuyện đều diễn ra như dự đoán của cô.
Trầm Ngang bị dẫn đi, còn cô thoải mái ngồi trên máy bay đến Maldives, từ từ nhàn nhã uống nước ngọt, ăn bữa cơm ngon lành.
Mộc Mộc đáng nên hãnh diện mới đúng, nhưng thực tế tim cô như chứa cả tảng đá, gạt đi không được.
Đến giờ cô mới biết, thì ra trong tình yêu, giết địch một ngàn thì bản thân cũng tự tổn hại tám trăm rồi.
Chương 29
Trầm Ngang đã đặt trước một căn phòng tại một biệt thự trên bãi biển Jumeirah rộng sáu trăm mét vuông, một nơi tách khỏi đất liền, phong cảnh tuyệt đẹp, còn có người phục vụ và đầu bếp riêng phục vụ suốt 24 giờ.
Tâm tình Mộc Mộc chán nản, chỉ có thể dựa vào thực phẩm để giải tỏa.
Vừa lên đến đảo, cô lập tức đến nhà hàng, gọi ra nào là cua đế vương, tôm hùm, cá ngừ chiên dừa, thơm ngon nhiều vị cùng vô số nước hoa quả của miền nhiệt đới.
Bữa cơm này, Mộc Mộc ăn đến phình cả bụng, cảm thấy vô cùng hài lòng.
Trở lại biệt thự, người phục vụ đã giúp chuẩn bị bồn tắm lớn, bên cạnh còn bố trí những ngọn nến lung linh, không gian lãng mạn chết người.
Người phụ vụ dùng tiếng Anh thân thiết hỏi: “Lâm tiểu thư, trước đó đặt phòng khách sạn không phải còn có vị Trầm tiên sinh nữa ư?”
justify">“Anh ta không tới được.” Mộc Mộc lắc đầu.
“Bởi vì công việc sao?” Quản gia tò mò.
Mộc Mộc không biến sắc trả lời: “Không phải, bởi vì anh ta bị tai nạn xe chết rồi.”
Người phục vụ ngay lập tức cứng mặt.
Hào phóng boa cho người ta, Mộc Mộc bảo người phục vụ tùy ý, còn mình nằm trong bồn tắm siêu lớn có thể chứa cả bốn người.
Trên mặt nước, những cánh hoa hồng dập dìu trôi lững lờ đậm chất nghệ thuật, Mộc Mộc ngâm mình bên trong dần trào dâng cảm giác đau buồn.
Người ta nói Maldives chính là thánh địa trăng mật, cho nên nơi đây thường được các cặp đôi ưu tiên lựa chọn đi du lịch. Sau khi đến, nhìn trên đảo toàn những cặp tình nhân, ai ai cũng có đôi có cặp khiến lòng cô khó chịu đến cực điểm, thấy mấy người ôm nhau liền muốn xông tới đá cho họ một phát.
Vốn nghĩ nhân dịp này phải tận dụng thời gian nghỉ ngơi để triệt quên Trầm Ngang, nhưng không khí lãng mạn ngọt ngào trên hòn đảo nhỏ, ngược lại càng làm cô thêm nhớ Trầm Ngang.
Đương nhiên, loại nhớ này mang theo sự căm thù.
Nếu không có tình cảm với cô, tại sao lại tỏ vẻ tình sâu như biển ra để lừa cô? Chẳng lẽ đúng như châm ngôn nói, trái tim và hành động của đàn ông đều có thể thực hiện đồng thời rõ rệt như vậy?
Đối với cuộc tình này, Trầm Ngang chỉ là diễn kịch đương nhiên có thể tùy thời thoát ra, nhưng lại làm khổ cô. Yêu rồi là phải trả giá, bỗng dưng thu lại là chuyện tuyệt đối không thể, sau này không biết phải trải qua bao nhiêu đêm tịch mịch mới có thể chữa khỏi đây.
Nghĩ vậy, Mộc Mộc hận không thể biến Trầm Ngang kiếp sau thành nắm hạt dưa, để cho cô nhai cắn róc cả da lẫn thịt.
Đang cao hứng nghiến răng nghiến lợi, phía sau bỗng nhiên truyền đến một tiếng động rất nhỏ. Bây giờ đã gần nửa đêm, xung quanh chỉ có tiếng côn trùng réo rắt, tiếng động lạ thình lình vang lên khiến cả người Mộc Mộc cứng ngắc, trong đầu nhanh chóng lóe lên vô số hình ảnh khủng bố.
Mộc Mộc cầm tinh đà điểu, không dám quay đầu, cả người run rẩy chờ đợi trong bồn tắm lớn.
Cẩn thận lắng nghe, lại phát hiện đó là tiếng bước chân rất nhẹ.
Người phục vụ nếu không có lệnh của cô sẽ không tùy ý đi vào, mà phòng này lại chỉ có mình cô ở, chẳng lẽ là mấy tên trộm cướp?
Cho dù thế nào, bây giờ cô chỉ có thể tự bảo vệ mình.
Mộc Mộc cố gắng ổn định tâm trí, lắng nghe tiếng bước chân kia cách mình càng ngày càng gần, dường như ở ngay bên tai, cô bất ngờ quay người, dùng khăn tẩm đầy nước ra sức đánh mạnh vào kẻ kia.
Khăn mặt sắp đánh tới mục tiêu bỗng dưng dừng lại, vô số giọt nước do va chạm tung ra, đủ để Mộc Mộc thấy mặt Trầm Ngang.
Sợ hãi nháy mắt bị thay thế bằng tức giận, Mộc Mộc trừng mắt, hét lớn: “Anh sao lại còn dám xuất hiệntôi?!”
“Em hoan nghênh anh đến vậy sao? Thật sự là vinh hạnh cho anh quá.” Trầm Ngang dán mắt nhìn cảnh sắc dưới cổ Mộc Mộc, tập trung chăm chú, nhìn không chớp mắt.
Mộc Mộc lúc này mới nhận ra nửa thân trên đều lộ ra khỏi nước, nên hay không nên nhìn đều bị Trầm Ngang đáng chết này thấy hết.
Cô vội vàng ngồi xuống, giấu cơ thể từ cổ xuống ngập sâu trong nước, che bộ ngực chất vấn: “Sao anh không bị tạm giữ?”
“Trong sở cảnh sát có bạn cũ của anh, sau khi giải thích rõ ràng bọn họ liền thả anh đi, mà anh nghĩ em ở một mình chắc chắn sẽ rất cô đơn, cho nên anh bay chuyến sớm nhất qua đây.” Trầm Ngang bình tĩnh kể lại, tựa như chuyện trước đó anh lợi dụng Mộc Mộc và chuyện Mộc Mộc hãm hại anh hoàn toàn không tồn tại.
“Anh bản lĩnh thật đấy, tôi thua tâm phục khẩu phục, sáng mai tôi sẽ bay chuyến sớm nhất về nhà, từ sau chúng ta nước giếng không phạm nước sông, trên giang hồ gặp nhau cũng đừng tỏ ra quen biết.” Giọng điệu Mộc Mộc sắc bén.
Ông chú Trầm đã không còn là một ông chú tốt trong nhận thức của cô nữa, cho nên cô hoàn toàn có thể không cần gặp lại anh.
“Mộc Mộc, vé máy bay, hộ chiếu, chứng minh nhân dân và thẻ ngân hàng của em anh đang tạm giữ giúp em, chờ kỳ nghỉ này chấm dứt anh sẽ trả lại cho em.” Ý Trầm Ngang không thể rõ ràng hơn.
Mộc Mộc không thể đi, ít nhất không có sự cho phép của Trầm Ngang, cô không được đi.
“Trầm Ngang, anh thật khốn nạn!” Mộc Mộc giận dữ: “Rốt cuộc anh muốn gì?”
Sự tình đã đến nước này, anh ta còn có mặt mũi đến uy hiếp cô?
“Mộc Mộc, anh muốn em nghe anh giải thích.” Trầm Ngang đến cạnh bồn tắm lớn, ngồi xuống.
“Rất xin lỗi, tôi không muốn nghe!”
Nếu không phải hai tay đang bận che ngực, Mộc Mộc chắc chắn sẽ bịt hai tai.
Bây giờ cô đã biết, loại phim truyền hình não tàn với tình tiết “em không nghe, em không nghe” kia thì ra đều có nguồn gốc từ đời thật. Đối với người mình cực kỳ chán ghét căm giận thì căn bản sẽ không muốn nghe người đó nói chuyện.
“Anh biết em đang tức giận, như vậy đi, anh chờ em nguôi giận rồi giải thích.” Trầm Ngang nói.
Sau đó…… Anh ngồi bên cạnh bồn tắm, yên lặng chờ đợi.
Đợi cho đến khi cây nến trắng lãng mạn cháy hết gần như không còn, nước trong bồn tắm cũng dần lạnh tanh, Mộc Mộc kiềm chế không được: “Sao anh vẫn chưa đi ra ngoài?”
“Anh đang đợi em nguôi giận.” Trầm Ngang trả lời.
Vẻ mặt của anh còn rất nghiêm túc, nghiêm túc đến mức Mộc Mộc tin rằng anh có thể cùng cô nháo đến hừng đông.
Mộc Mộc tức đến sôi máu — quả nhiên chú cháu một nhà, toàn thích dùng loại uy hiếp này, mẹ kiếp!
Nếu là loại nữ tử hán* như Lưu Vi Vi e chừng sẽ bình tĩnh lõa thể đứng dậy bỏ đi.
Nếu là loại mỹ nhân độc miệng như An Lương e chừng sẽ dùng hết các loại từ ngữ ác độc bức chết anh.
Nhưng cô không phải là Lưu Vi Vi, cũng không phải là An Lương, cô chính là Lâm Mộc Mộc.
Vì thế, cô chỉ có thể thỏa hiệp: “Tôi hy vọng anh có thể giải thích càng ngắn càng tốt, tôi không có kiên nhẫn nghe anh thao thao bất tuyệt*.”
*Nữ tử hán: giống nam tử hán, ý chỉ người anh hùng
*Thao thao bất tuyệt: lải nhải dài dòng
“Đầu tiên, anh muốn em trả lời anh, có phải em nghe thấy cuộc đối thoại giữa anh và Tần Hồng Nhan cho nên mới giận anh hay không?” Trầm Ngang hỏi.
“Đúng, nhưng tôi không phải giận anh, tôi và anh đã kết thúc.” Mộc Mộc sửa lại cho đúng.
“Vì sao?” Trầm Ngang hỏi.
Mộc Mộc nhất thời bỗng có xúc động dìm cái đầu thông minh kia của anh xuống bồn tắm ba phút: “Bởi vì tôi nhờ thế mới biết, thì ra anh không thích tôi, cùng tôi qua lại, thậm chí còn dùng mọi biện pháp theo đuổi tôi chẳng qua là vì diễn kịch trước mặt đứa cháu của anh. Tôi cũng không phải là con ngốc, làm sao có thể ở cùng với một kẻ lừa đảo chẳng có tình cảm gì với mình
Trầm Ngang nhìn thẳng vào Mộc Mộc, ánh mắt kia sắc bén mà dịu dàng: “Anh chỉ thừa nhận bản thân từng lợi dụng em, nhưng chưa bao giờ thừa nhận rằng anh không có tình cảm với em.”
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian